Thông tư 417-TTg năm 1957 bổ sung việc đền bù tài sản do Phủ Thủ Tướng ban hành
Số hiệu | 417-TTg |
Ngày ban hành | 11/09/1957 |
Ngày có hiệu lực | 26/09/1957 |
Loại văn bản | Thông tư |
Cơ quan ban hành | Phủ Thủ tướng |
Người ký | Phan Kế Toại |
Lĩnh vực | Tài chính nhà nước |
PHỦ
THỦ TƯỚNG |
VIỆT
NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA |
Số: 417-TTg |
Hà Nội, ngày 11 tháng 09 năm 1957 |
BỔ SUNG VỀ VIỆC ĐỀN BÙ TÀI SẢN
Qua việc kiểm điểm tình hình đền bù tài sản ở một số địa phương, Thủ tướng phủ nhận thấy Ủy ban hành chính các cấp nói chung đã nắm được tinh thần nghị quyết của Hội đồng Chính phủ tháng 10/1956 và các thông tư về việc đền bù tài sản, đã cố gắng làm theo đúng phương châm của Đảng và Chính phủ về việc vận động nông dân thương lượng đền bù tài sản cho những người bị quy sai.
Để bảo đảm việc đền bù tài sản được tốt, nay bổ sung một số điểm về chính sách và nhắc các cấp chú ý mấy điểm dưới đây:
1. Cần nắm vững mục đích của việc đền bù tài sản là nhằm:
- Tăng cường đoàn kết nông thôn, chủ yếu là đoàn kết giữa bần cố trung nông.
- Đảm bảo cho những người bị quy sai đủ điều kiện làm ăn, sinh sống.
- Làm cho nông dân lao động (kể cả những người được chia và những người bị quy sai) nhận rõ Đảng và Chính phủ quan tâm đến đời sống của họ, do đó mà củng cố lòng tin tưởng của họ đối với Đảng và Chính phủ, củng cố công nông liên minh.
- Ổn định quyền sở hữu ruộng đất của nông dân lao động, tạo điều kiện phát triển sản xuất.
- Diện sai lầm về cải cách ruộng đất quá rộng, ngân sách Nhà nước có hạn, nếu đem dùng quá nhiều vào việc đề bù tài sản cho những người bị quy sai thì sẽ không có tiền để xây dựng kinh tế, phát triển văn hóa, cải thiện đời sống cho nhân dân.
- Tài chính của Nhà nước là do các từng lớp nhân dân đóng góp lại, nếu dùng nhiều tiền để đền bù thì các tầng lớp nhân dân khác sẽ có nhiều thắc mắc, suy tị.
- Nếu Nhà nước bỏ ra một số tiền lớn để đền bù thì sẽ gây nhiều khó khăn về kinh tế tài chính, làm cho vật giá không ổn định, ảnh hưởng không tốt đến đời sống của nhân dân.
Vì thế việc đền bù tài sản cho những người bị quy sai phải dựa vào nông dân lao động thương lượng, bàn bạc để giải quyết là chính.
3.Trong khi thực hiện đền bù tài sản, cần nắm vững chủ trương cụ thể dưới đây:
a) Đối với những người là nông dân lao động hoặc phù nông bị quy sai lên địa chủ, cần cố gắng vận động nông dân đền bù cho họ 4 thứ tài sản chính: ruộng đất, nhà cửa, trâu bò, nông cụ, tương đối bảo đảm điều kiện sinh sống và sản xuất của họ.
Ngoài ra đối với những đồ dùng cần thiết trong nhà, như giường phản, nồi niêu, chum vại, nếu người bị quy sai quá thiếu mà người được chia còn giữ và cũng không thật cần lắm, thì vận động những người được chia thương lượng điều chỉnh để đền bù cho họ một phần.
b) Sau khi đã vận động hết khả năng của địa phương để đền bù những thứ tài sản chính thì đối với phần ruộng đất, trâu bò (kể cả bê nghé) còn thiếu của nông dân lao động bị quy sai, Chính phủ sẽ giúp đỡ đền bù bằng cách mua lại những ruộng đất, trâu bò đó và trả dần bằng tiền hoặc hiện vật trong thời gian 5 năm theo giá như sau:
- Giá ruộng đất: bằng một năm sản lượng thường niên.
- Giá trâu bò: theo giá thị trường lúc cải cách ruộng đất.
Song để giảm bớt chi tiêu cho Nhà nước, đối với những trung nông chiếm hữu ruộng đất quá nhiều, hoặc có quá nhiều trâu bò, trong cải cách ruộng đất đã bị quy sai lên địa chủ và đã bị trưng mua, trưng thu tài sản, nay sửa sai ta đã vận động nông dân đền bù một phần ruộng đất, trâu bò, đủ làm ăn sinh sống, phần ruộng đất, trâu bò còn thiếu thì vận động họ chỉ lấy của Chính phủ đền bù tới một mức nhất định.
Người bị quy sai mà mức chiếm hữu ruộng đất quá nhiều là những người có đủ 3 điều quy định dưới đây:
- Mức bình quân chiếm hữu ruộng đất của mỗi nhân khẩu trong gia đình đó gấp đôi mức bình quân chiếm hữu ruộng đất của trung nông trong xã trở lên.
- Tổng số ruộng đất chiếm hữu của gia đình đó là từ 4 mẫu trở lên (ruộng đất chiếm hữu là ruộng đất tư của họ lúc cải cách ruộng đất).
- Sau khi nhân dân đã cố gắng đền bù phần ruộng đất để làm ăn sinh sống rồi, phần còn thiếu của họ từ 2 mẫu 5 sào trở lên.
Nếu người nào chỉ có một hoặc hai điều quy định trên thì cũng không phải là người chiếm hữu ruộng đất quá nhiều.
Đối với một số chiếm hữu ruộng đất quá nhiều như đã quy định ở trên, thì sau khi địa phương đã cố gắng đền bù cho họ tương đối có đủ ruộng đất để làm ăn sinh sống theo như chính sách đã quy định rồi, đối với phần ruộng đất còn thiếu của họ Chính phủ sẽ giúp đỡ đền bù như sau:
- Nếu phần còn thiếu từ 2 mẫu 5 sào trở xuống thì Chính phủ sẽ giúp đỡ đền bù đủ.